| Đăng bởi: MaZick Lượt Xem: |
Tới lúc Vũ Hân mệt nghỉ cũng là hơn 2h chiều. Hữu Thiên mới điềm nhiên kéo cô vào các trung tâm thương mại chọn đồ dạ tiệc cho tối nay.
Chọn đồ cho Hữu Thiên thì rất đơn giản bởi anh là người đẹp trai, có phong thái lịch lãm nên mặc gì cũng đẹp, cũng vừa ý. Nhưng với Vũ Hân thì mới là vấn đề. Cô từ chối khi Hữu Thiên kéo cô đi thử đồ.
- Ây, em không thích đâu.- Vũ Hân xua xua tay.
- Sao lại không?
- Em mặc bộ váy mình có là được rồi. Cái bộ váy của Elie Saab mà anh tặng em hôm sinh nhật ấy.
Chẳng là một lần Hữu Thiên đi qua bàn làm việc của Vũ Hân và thấy trên màn hình của cô là một chiếc váy ngắn của Elie Saab với sắc tím, đen và bạc saquin rất đẹp. Anh đã không ngại chi tiền và lấy đó làm món quà tặng sinh nhật cho Vũ Hân. Khi Vũ Hân nhận được, cô đã nghĩ tới trường hợp chiếc váy này là hàng fake. Nhưng ngó tới cái mác thì cô mới ngậm miệng mà hét lên trong lòng vì đó là đồ xịn. Tính tới nay, cô mới sử dụng nó được một lần khi đi dự tiệc với anh. Bởi cô thấy đi dự tiệc thường mà mặc chiếc váy đó thì quả thực rất phí phạm.
- Lần này ra mắt hội sở, em cứ chọn đồ đi đừng lo về việc giá cả.- Hữu Thiên nói chắc chắn rồi như nghĩ ra điều gì đó, anh nheo mắt nhìn Vũ Hân.- Hay… em muốn có một chiếc váy Elie Saab nữa?
- Không, không hề…- Vũ Hân xua tay phân bua và bị Hữu Thiên lôi tuột ra khỏi cửa hàng.
Y như rằng Hữu Thiên đưa Vũ Hân tới một cửa hàng mà nhìn đã biết ở đây toàn đồ của những nhãn hàng nổi tiếng. Hữu Thiên để Vũ Hân tự chọn đồ để hợp với bộ đồ mà anh mua ban nãy. Anh tin vào đôi mắt thẩm mĩ của Vũ Hân. Vì chưa bao giờ khi đi dự tiệc, cô lại chọn đồ sai cả. Hơn nữa cũng vì đôi mắt rất tinh tường của Vũ Hân và khả năng phối đồ của cô mà anh mới chú ý tới cô. Vũ Hân bối rối đi đi lại lại xem từng chiếc váy một. Quả thực vì chưa bao giờ vào những chỗ như thế này nên cô có chút bối rối, ngượng ngập.
Thấy vẻ rụt rẻ hiếm có của Vũ Hân, Hữu Thiên lên tiếng.
- Cái dáng vẻ hứng thú khi chọn đồ của em đâu rồi?
- Sao anh thích nhắc lại chuyện của mấy năm về trước thế?
- Em không thấy nhờ vậy thì giờ này em mới đứng đây với anh sao?
Đúng, Vũ Hân đã gặp Hữu Thiên trước khi cô vào làm ở W. Đó là mùa thu của 3 năm về trước. Chàng trai cô gặp ở trung tâm mua sắm, người đã hai lần giữ cô lại để thử khả năng phán đoán về thời trang của cô. Hai tuần sau, người tới công ty và gặp sếp tổng của công ty cô lúc bấy giờ chính là Lê Hữu Thiên, sếp của Vũ Hân hiện tại. Sự xuất hiện của Vũ Hân đã để lại không ít ấn tượng trong Hữu Thiên. Anh không đi tìm nhưng cũng mong một ngày nào đó sẽ gặp lại cô gái cá tính ấy.
Trong một lần đi gặp đối tác làm ăn, anh đã gặp Vũ Hân trong bộ trang phục công sở. Cô ngồi ở vị trí lễ tân của một công ty chứng khoán. Có điều khi thấy anh, cô lại mỉm cười tươi, niềm nở hướng dẫn anh vào phòng khách và cẩn thận rót nước mời anh. 2 tuần trước cô còn mặt mày hầm hầm, thái độ lạnh nhạt. Giờ thì tươi tỉnh như nhặt được tiền. 2 tuần trước cô ăn mặc cá tính với chiếc áo phông rộng, chiếc áo khoác dằn di cùng chiếc quần kaki rách. Giờ thì lại ăn vận đứng đắn trong bộ đồ đồng phục công sở khiến anh hơi bất ngờ. Anh lại nhận ra rằng, cô gái này có thêm một tính cách nữa, đó chính là tính cách nghiêm túc, đứng đắn và trưởng thành của người phụ nữ hiện đại.
Khi đó anh phải mất tới một hồi giới thiệu, cô nàng mau quên ấy mới nhận ra anh và mỉm cười chào hỏi. Sau đó là cả một quá trình dài để Vũ Hân từ bỏ công việc hiện tại để tới làm việc tại W.
…
- Em cứ chọn bộ nào em ưng nhất.- Hữu Thiên gật đầu ra lệnh.
Cô khẽ cười gượng rồi lấy một bộ váy và đi vào phòng thử đồ. Cô ở lì trong đó tới gần nửa tiếng, không cần trợ giúp của nhân viên bán hàng, bỏ qua lời hỏi thăm của Hữu Thiên. Cuối cùng cô cũng bước ra, trên người là bộ đồ cô mặc ban nãy. Cô nhìn Hữu Thiên, hít một hơi thật sâu rồi nói:
- Anh nói anh sẽ mua… bất cứ bộ nào mà em chọn à?
- Ừ!- Hữu Thiên gật đầu chắc chắn.
- Vậy bao giờ em mới trả hết nợ cho anh…
Với Vũ Hân, cô không bao giờ tự tiện nhận đồ của ai đó mua cho mình, dù là thân thiết. Cô cảm thấy rất áp lực khi làm như vậy. Món quà càng giá trị, người tặng càng nhiệt tình và càng có quan hệ gần gũi với cô thì sự lo lắng càng nhiều. Như lúc này đây dù không biết giá của chiếc váy này nhưng Vũ Hân rất lo sợ về giá cả của nó. Cô bán hàng đứng bên cạnh Hữu Thiên khúc khích cười còn Hữu Thiên thì cứng ngắc nhìn cô, ánh mắt anh tỏ vẻ không vui.
- Em…- Vũ Hân biết Hữu Thiên đã giận, cô vội cúi đầu biết lỗi.
- Em thật là… anh tặng em cơ mà.- Hữu Thiên đành thở hắt ra, anh không nỡ mắng cô.
- Em…
- Không em với anh gì nữa. Em lấy bộ đó hả?- Hữu Thiên chỉ vào bộ váy rồi nói với cô bán hàng.- Cho tôi bộ đó.
Anh rút thẻ đưa cho cô nhân viên rồi đi tới quầy tính tiền. Thấy Vũ Hân lớn xớn lại gần anh lên tiếng ngăn chặn.
- Đừng có cho cô ấy biết giá.- Anh quay sang nhìn Vũ Hân.- Em còn vậy nữa bộ đồ lần tới sẽ đắt gấp đôi cho em cả đời phải trả nợ cho anh.
Cô nhân viên mỉm cười gật đầu vì câu nói mang đầy ẩn ý của Hữu Thiên và tiếp tục công việc của mình. Thế mà Vũ Hân thì mím môi nhìn anh quẹt thẻ, cô chẳng mảy may để ý tới lời anh nói một chút nào.
Người ngoài dù có thuộc loại vô tâm, không hay để ý thì cũng nhận ra vị giám đốc trẻ này có ý với cô nhân viên của mình. Dù Hữu Thiên không biểu hiện quá rõ nhưng không phải là anh không thể hiện để Vũ Hân thấy. Có điều, Vũ Hân rơi vào trường hợp đặc biệt. Cô không phải hạng người vô tâm, không tinh ý nhưng lại không hề nhận ra tình cảm mà Hữu Thiên dành cho mình. Cô cứ vô tư tiếp nhận tình cảm của anh, vô tư báo đáp anh bằng sự nhiệt tình vốn có.
Chiếc váy được gói gọn cẩn thận lại và Vũ Hân cầm nó trong tay mà cô có cảm giác như cầm báu vật. Hữu Thiên hẹn cô 6h30 ở sảnh khách sạn tầng 1 và cô có tới 2h để chuẩn bị.
Đang loay hoay với đầu tóc thì Hữu Thiên đã nháy máy gọi cô.
- Đã tới giờ đâu anh.
- Ừ, anh chỉ hỏi em đã gọi cho chuyên viên make up tới chưa thôi.
- Ơ, em tự làm cũng được sao lại phải thuê ai đó làm gì.
- Hở?
- Anh đừng lo. Hẹn anh 6h30.
Nói xong cô cúp máy và tiếp tục công việc chuẩn bị của mình. Vũ Hân khá thành thạo với việc làm tóc và make up cho mình như thế này. Tuy không học qua lớp học nào về make up cả nhưng cô lại có tài make up rất ổn. Khi làm ở công ty chứng khoán, cô đã ngồi ở vị trí lễ tân tới hơn 3 năm liền. Do môi trường và tính chất công việc nên Vũ Hân thường xuyên phải trang điểm. Nhưng ở một mức độ nào đó, cô luôn chọn phong cách tự nhiên để mình toát lên vẻ chân thật nhất.
Đúng 6h30 Hữu Thiên đã ở dưới sảnh và chờ đợi. Anh không nhấc máy gọi cho Vũ Hân vì không muốn quấy rầy cô chuẩn bị. Khi anh hướng ánh mắt về phía cầu thang thì sững người lại, đôi mắt mở to, trống ngực đập thình thịch.
--------------
Bạn đang đọc truyện tại www.choang321.pro , Chúc bạn có những giây phút online vui vẻ
--------------
Chap 5
Trước mắt anh là một cô gái đang mặc một bộ váy ngắn của Elie Saab màu xanh navy. Chiếc váy có phần trên là ren được đính đá hạt lớn trông rất sang trọng. Tay áo sát nách, cổ rộng để lộ khoảng trắng dưới cái cổ thanh tú và vùng xương quai xanh quyến rũ. Phần dưới là chất vải bồng và xòe giống như chất vải voan. Trên thắt lưng có một bông hoa khá đẹp được thắt lệch. Cô gái ấy đi đôi giày màu xanh navy cùng tông. Mái tóc dài mà Hữu Thiên thấy hàng ngày được đánh rối và búi lại trên đỉnh đầu trông rất sang trọng và gọn gàng....
