Pair of Vintage Old School Fru
taigame0d.mobie.in
Truyện Teen- Nhật kí cưa gái
(Avatar Admin) Đăng bởi: MaZick
Lượt Xem:


-“Dạ mấy cái đó anh khỏi lo, em thầu hết!”.
Có nhìn lén thấy lời phê của ảnh trong CV của mình một câu chắc chắc mình nhìn ko sai:
-“Có khả năng!”.
Cảm thấy thoải mái hơn rồi, lại được mời ra ngoài chờ.
Số lượng ứng viên chỉ còn khoảng 6 người. Phù, có rớt cũng ko hổ thẹn.
Vòng cuối bắt đầu sau đó 5’, lần này mình vào thẳng phòng của giám đốc, là một căn phòng kiếng có hình tròn, nhìn rất là ấn tượng.
Nhìn CV của mình xong (Trên đó có 2 lời phê qua 2 vòng) ảnh cười thoải mái:
-“Em hãy giới thiệu về mình!”- lại trả lời như cũ, đơn giản.
Phỏng vấn với anh giám đốc này là thoải mái nhất, hay cười với mình.
-“Trường em có bao nhiêu khoa??”.
Hỏi câu đó mình cũng đứng hình hết 1/1000s, hỏi trường em bao nhiêu gái đẹp còn biết chứ câu này thì, haizz, nhưng đã phỏng vấn là ko dc ấp a ấp úng mình phán luôn là 11 khoa, sau đó trong lúc ảnh gật gù mình nhanh chóng liệt kê ra trong đầu, bỏ mje, thiếu mất 1 khoa, chả nhớ tên.
Ảnh kêu mình kể tên, mình đọc vanh vách, khoa cuối cùng mình chế là tên “Khoa Giáo Dục Cơ Bản” cũng chả nhớ trường mình có cái khoa đó ko , về sau nhớ lại mới nhớ trường có 13 khoa hay j ấy.
Sau đó hỏi han thêm địa chỉ này nọ ảnh bảo mình có thể ra về và đợi kết quả, thế là kết thúc 1h30 đồng hồ phỏng vấn mệt mỏi, cũng khá hài lòng, dù có hơi tệ vòng 1 nhưng 2 vòng sau chắc là ổn.
Thế đấy, lần đầu tiên đi phỏng vấn của mình đó mấy bạn ạ!Phần 11.
Rời nhà cô hiệu phó, 2 lớp quyết định chào từ biệt nhau, mình cũng mệt vãi rồi, đi từ sáng đến giờ, thế là chạy thẳng về nhà. Ăn vội cái bánh chưng mẹ để dành xong là tầm 4h chiều, đi vòng vòng quanh xóm chơi.
Công nhận cứ mỗi khi Tết đến không khí khu xóm của mình mới ấm cúng và thoải mái làm sao, nhà nào cũng thấy nghe nhạc xuân, cắm bông biếc đủ cả.
Mình ghé nhà ông hàng xóm chơi, 2 cha con đang ngồi đánh cờ. Ông hàng xóm này là thằng cha điếm thúi nhất cái xóm mình hồi ấy, chả rất là mê đánh cờ tướng, thế là vác tiền đi đặt hẳn 1 bàn cờ bằng gỗ. Chính giữa bàn cờ là dòng chữ to tổ bố:
-“Hạ thủ bất hoàn!”.
Đại thể là đã đi cờ ko được hồi lại.
Lúc này 2 cha con đang đánh cờ khá căng thẳng, hỏi ra mới biết thằng con thắng được 50k còn ông bố thắng thì thằng con phải đấm lưng cho mấy ngày. Chả ai chịu nhường ai, thẳng còn đánh khá bao nhiêu, ông bố đánh cùi bấy nhiêu, cuối cùng ổng đi nhầm một nước cờ. Thằng con bắt luôn con xe.
-“Ấy ấy, bố đi nhầm, đưa lại con xe đây, bố đi đường khác!”.
Lúc này thì ổng với cái câu ổng ghi trên bàn cờ hoàn toàn chả ruột thịt cái mẹ j với nhau, thế là thằng con nổi điên:
-“Hồi j hồi hoài, con ko chịu đâu, bố mất con xe rồi!”.
Thằng con tầm lớp 6, phản đối quyết liệt, mình ở đó cũng ko dám bay vào phân bua, đỉnh điểm của cuộc khẩu chiến là ông hàng xóm nhéo tai thằng con vác vào buồng trong, lấy roi đập nó một trận như chó, hic.
Đệt, mình ngồi ngoài nghe thằng cu nó khóc mà thương giùm nó luôn ấy, thôi thì cãi bố ăn đánh cũng đúng rồi, đang tính đi về thì ông hàng xóm lại lôi đầu thằng con ra:
-“Dcm đánh tiếp ván này cho tao, tao ko mất con xe!”.
Thế là thằng con vừa đánh tiếp, vừa khóc, lúc sau nó thua bét nhè, tội vãi, ông hàng xóm cười hả hê, thằng con đầu năm đánh cờ dự là cả năm nay nó như cái lờ luôn, chậc.
Những ngày sau đó thì cũng chả có j đặc biệt, toàn ở nhà ăn xong ngủ nghỉ, mãi cũng đến mùng 6 Tết đi học, chán nghỉ Tết lắm rồi.
Thời điểm này mình đã học lớp 11 rồi, đây cũng là năm đầu tiên mình bắt đầu được giữ tiền lì xì cá nhân, hồi nhỏ toàn đưa mẹ giữ với một tinh thần…….chống phá kịch liệt. Bị đánh bao nhiêu phen lên bờ xuống ruộng vì giấu tiền lì xì. Có dạo ống sữa đựng tiền lì xì hơn trăm ngàn của mình bị mẹ lấy năm mình lớp 3.
Mình gào thét xong lấy luôn một cái hộp khác đựng tiền trội xuống đất:
-“Nè! Mẹ có ngon thì lấy hết luôn đi!”.
Thế là mẹ lấy thật!
Cũng chả hiểu như thế gọi là ngu hay bã đậu nữa zz.
Tổng tiền trong túi lúc này là gần 200k, tuần sau nữa là đến 14-2 rồi. Đó giờ mình cũng chả để ý đếu cái ngày đó có ý nghĩa j, chỉ nhớ có dạo năm lớp 9 cũng ngày đó một con nhỏ bạn của mình tặng mình cái cục j đen đen nâu nâu, tưởng nó cho chơi mình vác trội thẳng vào đầu thằng bạn, sau dạo đó mình với con nhỏ đó cũng mất liên lạc luôn.
2 năm rồi, trải qua bao nhiêu sóng gió, gái gặp rồi, pede cũng ko phải chưa thấy, mình cũng định hình được 14-2 là cái ngày bày tỏ thành ý của 2 người yêu nhau, biết rõ đây là ngày đứa con gái phải tặng quà cho con trai cơ mà thời đó bao nhiêu thằng vẫn làm ngược lại, vãi Việt Nam, làm mình phải tất tả chuẩn bị cho cái ngày này.
Giờ ra chơi hôm đó ngồi bàn với thằng Long:
-“Sao mày, tính bữa 14-2 xuất quân sáng hay chiều??”- Mình hỏi.
-“Chậc, chắc tao tặng trong lớp luôn, hẹn ở ngoài gặp nó toàn đánh trống lãng, mje!”- nó thểu não.
Nhìn đến là phát tội, theo đuổi cả năm rồi mà con bé lớp nó chưa lần nào chịu đi chơi riêng với nó, ít ra mình cũng ngon hơn nó vì đã đi ăn sáng riêng với nàng 1 lần rồi.
Nhắc lại cái thằng Long này, đến chúa cũng phải cười nhiều chuyện về nó.
Cũng năm 11 đó anh con được nhà tậu cho cái đt ghẻ nhưng thời đó đứa nào có đt là ngon lắm rồi. Cũng như bao nhiêu đứa, lần đầu dùng đt có biết cái mje j đâu. Thế là thằng bạn mình nó mới nt giả gái để làm quen bắt chuyện.
Lz mẹ thằng mê gái, chết mê chết mệt nt trối chết luôn chứ, được khen đẹp trai, học giỏi……sướng như j rồi, cá đã cắn câu, thằng bạn mình hẹn nó ra quán trà sữa uống nước.
Khỏi nói đi, nó gật đầu ngay tắp lực, hí ha hí hửng.
-“Chiều đi chơi bro ko mày??”- mình giả bộ hỏi nó.
-“Thôi, chiều anh đi chơi với gái rồi, mấy chú cứ chơi vui vẻ, hì hì!”- nó cười khoái trá.
-“Bố thằng ngu!”- mình cười thầm.
Đúng 3h chiều hôm đó đám mình tầm 5 thằng kéo nhau ra quán trà sữa đó ngồi.
Anh con đúng y hẹn đếu chật giây nào, dự là chắc cũng đến từ sớm đảo mấy vòng rồi vào luôn, ý là mình đúng hẹn.
Vừa thấy nó, đám mình giả bộ:
-“À đù móa, đi đâu nhìn đẹp trai ghê bay!”.
Nó vuốt tóc vẻ cao ngạo:
-“Bí mật, hề hề!”.
Thằng nào thằng nấy đưa mắt nhìn nhau cười nhưng nó vẫn đếu biết.
-“Đạt, nghe nói mày cũng có đt hả, đưa số đây tao lưu!”- nó hỏi thằng bạn mình, chính là cái thằng nt giả gái dụ nó.
-“Ờ ờ, mày lưu nè 09XXXXXXXX”.
Nó lưu lại, “Đạt cùi bắp” đây là biệt hiệu thằng Đạt tụi mình đặt vì cha nó tên là Ngô.
-“Quái, em yêu hẹn tao sao lâu ra quá ta??”- nó ngồi chơi với tụi mình chút, vừa thắc mắc.
-“Hay mày gọi điện nó thử???”- nguyên đám đồng thanh.
Thế là nó ấn nút gọi.
-“Quái nhỉ, lạ thật, sao kì vậy ta??”- nó trầm ngâm, mặt đỏ tía.
-“Sao số con bé tao lưu bây giờ lại ra tên thằng Đạt nhỉ??”- nó đưa mắt hỏi.
Nguyên đám cố lắm mới nín được cười. Nó cứ ngồi suy nghĩ, phải lúc đó có máy tính chắc nó ngồi tính đạo hàm, tích phân này nọ luôn =))
Sau đó nó đập bàn:
-“Loz mẹ mày Đạt, m làm gì máy tao mà sao số con nhỏ kia giờ lại lưu tên mày là sao, dmm??”.
Đến lúc này thì chịu hết nổi rồi cả đám bò lăn lết ra cười như điên dại, móa tới tận đó mà vẫn còn ko biết, thằng này chả cần tập luyện gì cũng đã ngu sẵn rồi. Bữa đó ảnh quê thiếu điều muốn đội quần luôn, đó cũng trở thành một trong những mốc sự nghiệp chói lọi nhất cuộc đời nó.
Thế là thằng này quyết định xuất quân vào buổi sáng đi học luôn, mình thì lúc đó đã định hẹn nàng đi chơi riêng rồi trội vào mặt cho nó lãng mạn....
« Trước1...101112131415Sau »
• Cùng chuyên mục
Truyện Teen - Tán Gái Lạnh Lùng
Truyện Teen - Giá như chưa từng quen
Truyện Ngắn - Yêu Em Nhanh Thế
Truyện Teen - Tán Gái Khó Thế Sao
Truyện Teen- Nhật kí cưa gái
123456»
Từ Khóa:

C-STAT