taigame0d.mobie.in
Truyện Teen - Giá như chưa từng quen
(Avatar Admin) Đăng bởi: MaZick
Lượt Xem:


Bạn đang đọc truyện tại www.choang321.pro , Chúc bạn có những giây phút online vui vẻ
--------------

Chap 10

"- Xin hỏi ai đó ạ?"

Mạnh Nguyên khựng người nhìn vào màn hình điện thoại, kiểm tra lại số xem mình có gọi nhầm không thì tuyệt nhiên là… không. Vũ Hân là nhân viên của Red Ocean, lại còn làm ở bộ phận văn phòng vậy mà lại còn hỏi anh là ai… tức là sao chứ?

Cô nàng này gan càng ngày càng to.

Càng ngày càng thích đùa giỡn anh thì phải.

- Tôi là tổng tài của cô, Phan Mạnh Nguyên.

Mạnh Nguyên gằn giọng, tay nắm chặt chiếc điện thoại như muốn bóp nát.

- À, sếp tổng. Sếp gọi tôi có việc…

Đang bực tức mà tự dưng anh lại nghe được giọng điệu bay bổng, cười cười vui vẻ của Vũ Hân thì thấy mình như bị đùa giỡn. Đích thị Vũ Hân đang đùa cợt anh rồi. Cô muốn bị đuổi việc sao mà dám to gan như vậy?

Đã tức lại càng thêm tức tối hơn. Anh cứng người, bắt đầu tra hỏi cô.

- Sao cô dám không nhấc máy khiến tôi phải gọi lại một lần nữa?

- À, ban nãy tôi đi vệ sinh nên…

- Đi vệ sinh cũng phải cầm điện thoại theo chứ.

Nói xong mới thấy mình nói một câu quá kì cục. Mạnh Nguyên muốn tự vả và cái miệng của mình. Anh vò vò mái tóc rồi nghĩ xem mình nên nói gì lúc này.

- Mà ban nãy cô hỏi… tôi là ai?

- Là do tôi không có số của sếp cho nên mới…

- Cô không có số của tôi?- Anh nói chút kinh ngạc.- Sao lại không có số của tôi?

Đầu dây bên kia im lặng khiến anh cũng chẳng muốn nói gì hơn. Anh thở hắt ra rồi nhả từng chữ vào điện thoại.

- 5h tại quán café Du Miên.

Mạnh Nguyên cúp máy trước khi cô gái ngu ngốc kia thốt lên một câu nói điên khùng nào đó có thể làm anh bị trọng thương lần nữa. Anh không hiểu sao mình lại đích thân gọi điện cho Vũ Hân rồi hẹn gặp cô như thế. Đây thực chất là việc giữa cô, Hữu Thiên và Ngọc Trinh, anh hoàn toàn không liên quan tới vụ việc này. Nhưng quả thực anh đang bị sự đeo bám của Ngọc Trinh làm phiền.

Không hiểu sáng nay Ngọc Trinh xảy ra chuyện gì mà lại hùng hục lao vào họp, lôi Mạnh Nguyên ra ngoài bằng được, khiến anh xấu mặt với ban Tổng giám đốc. Cô yêu cầu anh đuổi việc Vũ Hân với cái lý do mà anh không thể chấp nhận được. Tuy anh chưa làm việc với Vũ Hân, nhưng qua lời Hữu Thiên thì đó là một cô gái có năng lực, có đầu óc, làm việc rất hiệu quả. Anh làm sao có thể đuổi việc một nhân viên có ích cho công ty như thế chứ. Hơn nữa đuổi việc cô lại chẳng phải là vì cô phạm lỗi lầm trong công việc mà lại là… vì chuyện riêng của cô em họ Ngọc Trinh.

Nghĩ đi nghĩ lại thì anh thấy mình cũng nên có trách nhiệm nói với Vũ Hân một tiếng để cô không quá sốc khi Ngọc Trinh gây chuyện. Anh đã từng thấy trên internet cảnh phụ nữ đánh ghen. Quả thực là rất… đáng sợ. Anh không biết Ngọc Trinh sẽ làm gì, có gây tổn hại gì tới Vũ Hân hay không nhưng với tính cách coi trời bằng vung của cô em họ thì anh chắc chắn được một điều rằng Vũ Hân sẽ không yên ổn trong thời gian tới.

Băn khoăn một hồi anh mới mở danh sách nhân viên công ty và lấy số di động của Vũ Hân. Anh có lòng tốt, muốn cảnh báo cô về sự nguy hiểm của Ngọc Trinh vậy mà cô liên tiếp làm anh tức giận. Thật đúng là lấy oán báo ân.

Chuông điện thoại reo, số máy đáng ghét hiện lên làm anh bực bội bắt máy.

- Sao nữa?

- Tôi không thể đi gặp sếp được.

Cái gì? Cô dám từ chối anh? Dám không đi gặp anh?

Dương Vũ Hân, cô ăn gan bò hay gan hùm mà lại dám nói được câu ấy?

- Lý do.- Mạnh Nguyên lấy lại sự tự chủ để không hét lên. Anh đang nghĩ tới việc có nên sa thải một nhân viên không coi sếp là gì như cô hay không nữa.

- Tối nay tôi có hẹn với Hữu Thiên đi gặp đối tác.

- Bên đó không ai đi được hay sao mà cô lại phải đi?

- Có nhưng công việc này là của…

- 5h ở Du Miên, không nói nhiều.

Mạnh Nguyên ngắt máy, anh lẳng chiếc điện thoại lên ghế salon rồi thở dài một cái. Với tính cách ngang bướng của Vũ Hân, cộng với việc vừa nãy cô đã dũng cảm gọi điện và từ chối anh thì anh có thể thấy rằng nhất định cô sẽ không đi gặp anh.

- Hay là mình mặc kệ cô ta… chậc, phát điên mất.

Anh đưa tay ấn số cố định gọi cho Trưởng Ban thư ký Lý Mỹ Phương.

- Sếp nói tôi đi cùng sếp Thiên sao ạ?- Mỹ Phương không hiểu lắm nên bất giác hỏi lại Mạnh Nguyên.

- Ừ. Cô đi một hôm đi.

Mỹ Phương dù không hiểu ý của Mạnh Nguyên nhưng cô tuyệt đối không hỏi thêm và xin phép anh ra ngoài. Lúc ấy, Mạnh Nguyên ngửa người ra ghế, mắt anh nhắm lại, hai tay day day huyệt thái dương. Hôm nay là ngày đầu tiên trong cuộc đời đi làm của anh, anh có những hành động mà đến chính mình cũng hiểu nổi như thế này.

Đầu anh cứ vang lên những câu nói ngờ nghệch của Vũ Hân. Nghĩ tới khuôn mặt cô khi nói mấy câu ấy làm anh muốn tăng huyết áp mà chết. Anh tự hỏi sao một người như Hữu Thiên lại có thể làm việc được với một người có đầu óc đơn giản tới mức… tối giản như Vũ Hân được chứ.

Hơn nữa đây cũng là lần đầu tiên có người từ chối gặp anh khi anh ngỏ lời như vậy. Anh đã đích thân gọi điện, lại còn tới hai lần. Đích thân chỉ đạo chỗ hẹn, đích thân mở lời vậy mà… cô gái kia đã từ chối anh dù anh là tổng tài của cô, người quyết định sự ra đi hay ở lại của cô. Cô nghĩ anh rảnh rang mà dành thời gian cả buổi tối gặp cô sao? Cô nghĩ mình là ai cơ chứ?

Mạnh Nguyên với lấy chiếc di động rồi đi ra khỏi cửa. Đồng hồ đang điểm 4h45 phút…



Vũ Hân thuộc dạng không dễ thuần hóa. Cô rất cứng đầu. Nếu dùng biện pháp mạnh để ép Vũ Hân làm điều gì đó cô không muốn, cô nhất định sẽ chống đối lại. Cô không sợ hậu quả như thế nào, cô nhất định sẽ chống đối tới cùng. Nếu dùng biện pháp nhẹ, dùng lời dịu ngọt dụ dỗ cô thì lại chưa đủ liều để cô nghe theo. Nói chung Vũ Hân thuộc dạng đặc biệt. Muốn lôi kéo cô làm một việc gì đó thì nhất định phải biết cách trị được cô.

Chính vì thế nên khi đồng hồ chỉ điểm đúng 5h, cô vẫn ngồi im tại chỗ làm việc. Mắt dán vào màn hình máy tính, những ngón tay mềm mại lướt trên bàn phím. Bình thường cứ 5h Vũ Hân đã xách mông đứng dậy rồi đi về nhưng hôm nay thì khác. Cô định ở lại làm công việc dang dở của ngày mai và ngày kia. Làm bất cứ công việc gì mà cô có thể nghĩ ra được.

Đồng hồ chỉ 5h5’ rồi 5h10’, Vũ Hân vẫn ngồi im ở công ty không nhúc nhích. Mãi tới khi điện thoại cô vang lên, trên màn hình là số của vị tổng tài hác ám thì cô mới rời mắt, ngừng mọi hành động để nghe máy. Bởi nếu không nghe, ngày mai nhất định anh sẽ giết chết cô mà không cần vũ khí.

- Cô biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

- Tôi…- Đang tính giải thích là mình còn nhiều việc, đang bù đầu vào tài liệu thì Mạnh Nguyên quát.

- Sao còn chưa tới.- Tiếng hét to của Mạnh Nguyên làm Vũ Hân giật nảy người khỏi ghế.

Tinh thần quật cường Vũ Hân đang cháy lên hừng hực nhưng khi nghe tiếng quát của Mạnh Nguyên cô lại…

- Tôi… tôi không biết đường tới đó…- Nói giọng vô tội.

Vũ Hân mím môi, cô lấy tay cốc một cái vào đầu mình cho bõ tức.

- Cô có thể không ngốc hơn được không?Cô không biết bắt taxi tới đây sao?

- A… vâng.- Gật đầu ngoan ngoãn.

- Cho cô 15 phút.

- 15 phút thì sao tôi tới nơi được chứ, giờ này là giờ tan tầm mà… Alo… sếp…

Vũ Hân gào vào điện thoại nhưng lại chỉ nghe thấy tiếng tút dài đáng căm hận. Cô mím môi rồi cũng rời công ty tới chỗ hẹn....
« Trước1...151617181920Sau »
• Cùng chuyên mục
Truyện Teen - Tán Gái Lạnh Lùng
Truyện Teen - Giá như chưa từng quen
Truyện Ngắn - Yêu Em Nhanh Thế
Truyện Teen - Tán Gái Khó Thế Sao
Truyện Teen- Nhật kí cưa gái
123456»
Từ Khóa:

C-STAT

Insane