| Đăng bởi: MaZick Lượt Xem: |
Hiện tại Vũ Hân chưa dám sắm xe máy để đi lại ở Sài Gòn vì cô không biết đường xá ở đây. Thường ngày nếu Hữu Thiên rảnh, không bận anh sẽ qua đón cô đi làm và đưa cô về. Những ngày không được anh đưa đi đón về, cô sẽ tự túc đi xe taxi hoặc nhờ anh họ đèo đi.
Vũ Hân bắt một chiếc taxi rồi nói địa chỉ nơi cần đến. Ngồi trên chiếc xe mà Vũ Hân thấy như mình đang ngồi trên đống lửa, chốc chốc cô lại nhìn vào chiếc đồng hồ. Giờ tan tầm nên đường rất đông, làm sao cô có thể tới chỗ hẹn trong vòng 15 phút cơ chứ.
- Anh ơi, từ đây tới quán café Du Miên đi đường nào vậy?- Vũ Hân nóng ruột quá liền quay người hỏi người tài xế.
- À, kia là đường Hồ Biểu Chánh. Cô tới đó rồi hỏi quán café Du Miên, người ta sẽ chỉ đường cho cô.
- Vậy cho tôi gửi tiền với. Cảm ơn anh nhiều!
Vũ Hân xuống xe rồi chạy lên vỉa hè. Nhìn đồng hồ còn có 7 phút mà Vũ Hân muốn ngất ra đất. Xưa nay Vũ Hân học rất tốt môn thể dục nhưng thể lực của cô không hề dồi dào. Bảo cô chạy gần 1km trong vòng có 7 phút thì cô đảm bảo tới nơi cô sẽ nằm im chứ không ngồi để nói chuyện với sếp nữa. Anh muốn luyện thể lực cho cô, thì cũng không nên chọn cách này chứ.
Vũ Hân chạy trên đôi giày cao gót 10 phân được một đoạn thì cô đành phải bỏ ra và chạy chân trần. Mặc váy công sở, vừa bó vừa phải chạy khiến Vũ Hân thấy như cực hình. Chân muốn sải dài mà không sải dài được, muốn chạy nhanh mà không thể nhanh được. Những giọt mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm. Trông bộ dạng của Vũ Hân lúc này thật đáng thương.
Tới được Du Miên thì cũng gần 6h bởi quán café này tọa lạc trên một khu đất rộng trong một con hẻm của đường Hồ Biểu Chánh. Vũ Hân chẳng coi qua đồng hồ, cũng chẳng xem lại trông mình lúc này như thế nào. Cô đi thẳng vào trong quán trong bộ dạng kì cục làm nhân viên phục vụ quán phải chặn ngay giữa đường.
Bất ngờ, Vũ Hân dừng lại rồi ngước mặt lên nhìn. Khuôn mặt xinh xắn nhễ nhại mồ hôi, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên, thắc mắc vì tại sao mình lại bị chặn lại. Anh chàng phục vụ trong thấy thế liền nhụt cả ý chí hùng hổ ban nãy. Anh ta hơi lùi lại, vẻ mặt lại tỏ vẻ thương xót Vũ Hân hơn.
Vũ Hân chú ý tới ánh mắt đó, cô mới cúi xuống nhìn bộ dạng mình lúc này. Váy áo xộc xệch, đi chân đất, tay cầm giày, mặt mày khổ sở. Cô ngẩng lên cười với anh chàng phục vụ đang nhìn mình đầy thương cảm. Cô chẳng hề có ý định chỉnh lại đầu tóc hay sửa sang lại trang phục, hơn nữa chân cô đang đau nên cũng không nghĩ tới việc đi trên đôi giày cao chót vót kia nữa.
- Tôi có hẹn với Tổng tài Red Ocean, Phan Mạnh Nguyên.
- Phan tổng sao?- Anh chàng có chút kinh ngạc.
- Dạ!
--------------
Bạn đang đọc truyện tại www.choang321.pro , Chúc bạn có những giây phút online vui vẻ
--------------
Chap 11
Vũ Hân gật đầu chắc chắn rồi khẳng định thêm bằng một nụ cười thì anh chàng kia mới gượng cười đáp lại với cô. Anh quay người, miệng lẩm bẩm:
"- Sao Phan tổng lại có quan hệ với cô gái này nhỉ? Xinh thì xinh thật nhưng… Chậc chậc, hay như thế này mới hợp khẩu vị??"
Cảnh đẹp tự nhiên với kết câu sân vườn khiến Vũ Hân nhớ tới Sumvilla ngoài Hà Nội. Du Miên mang lối thiết kế độc đáo, đậm chất Tây Ban Nha. Từng vòm cây, thảm cỏ xanh mướt với hồ nước xanh làm sự bức bối trong Vũ Hân giảm đi chút ít. Hiện tại cô muốn sự bình dị và thoải mái ở Du Miên làm tĩnh lặng lòng mình.
Vũ Hân muốn ngồi tầng trệt để thấy sự yên tĩnh và dễ chịu mà những thảm cỏ cùng những nụ hoa đang vươn mình khoe sắc đem lại. Vậy mà tổng tài của cô lại chọn một chỗ trên sân thượng. Anh muốn hưởng chút gió của đất trời, ngắm ngía được quang cảnh xung quanh. Đúng là có vị thế càng cao thì người ta càng không muốn ai ngồi trên mình.
Người phục vụ sau khi hỏi han Vũ Hân cặn kẽ thì mới dẫn cô lên sân thượng. Vũ Hân rõ ràng nhận thấy ánh mắt của người phục vụ nhìn cô có chút dò xét rồi có chút… gì đó như thưởng cảm. Chắc vì bộ dạng này của cô khiến người ta hiểu lầm. Đúng, trông bộ dạng đáng chán lúc này của Vũ Hân thì ai cũng sẽ nghĩ như thế. Quả thực Vũ Hân chưa bao giờ thấy mất mặt như thế này cả.
Nhìn thấy cái dáng ngồi đạo mạo và đầy uy quyền kia Vũ Hân chỉ muốn ném đôi giày trên tay trúng đầu Mạnh Nguyên. Trong khi anh ta ung dung ngồi xe riêng tới đây, hóng gió và uống café thì cô lại phải chạy bộ khổ sở, đấu tranh với khói bụi và nắng nóng. Biết vậy cô đã ngồi im trên xe taxi, mặc cho anh ngồi đây đợi dài cổ rồi.
Vũ Hân tiến tới rồi đứng trước mặt Mạnh Nguyên đúng lúc anh đang đưa ly café lên miệng. Cứ ngỡ khi anh ngước mắt nhìn người xuất hiện trước mặt mình thì liền điếng người, ly café chết tiệt run run rồi xộc thẳng lên mũi sẽ làm anh ho sặc sụa. Vũ Hân sẽ nhìn cảnh tưởng ấy thì nhếch mép cười thỏa mãn. Nhưng ai ngờ sự thật lại quá phũ phàng.
- Mấy giờ rồi?
Vũ Hân mím môi vì ý định của mình không được như mong muốn, Mạnh Nguyên đang rất bình thản nhìn cô. Cô vốn định để Mạnh Nguyên trông thấy bộ dạng nhếch nhác của mình mà chết sặc ai ngờ… cô tự làm xấu mình.
- 5h57 phút.
- Tôi cho cô 15 phút mà sao giờ mới tới.
- Anh nghĩ tôi ngồi máy bay hay độn thổ mà cho tôi 15 phút?
Thấy khuôn mặt đỏ bừng gay gắt của Vũ Hân, Mạnh Nguyên cũng hơi thấy mình quá đà. Trông bộ dạng của cô lúc này thì chắc chắn là do cô phải chạy bộ một quãng đường để đến đây rồi. Cứ nghĩ tới đó là anh muốn bật cười và hỏi thăm vài câu.
- Ngồi xuống rồi gọi cái gì đó uống đi.
Mạnh Nguyên nói, giọng điệu nhẹ nhàng hơn kèm theo hành động đưa Vũ Hân một tờ giấy ướt để cô lau mặt. Vũ Hân nhận lấy tờ giấy, cô ngồi xuống rồi gọi cho mình một ly nước cam. Tự dưng những bực tức trong lòng Vũ Hân bị gió cuốn đi mất tiêu, không thấy tăm hơi đâu. Chỉ vì cái hành động có tí xíu sự quan tâm của Mạnh Nguyên trong đó mà cô lại xuôi lòng không để bụng nữa. Quả đúng là nắng mưa thất thường.
Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn hút nước cam của Vũ Hân, Mạnh Nguyên lại liên tưởng tới con cừu non ngây thơ, thánh thiện, lúc nào cũng nhe răng cười vui vẻ. Và anh thì chẳng khác nào sói xám gian ác, lúc nào cũng ức hiếp cừu non vô tội.
Lúc Vũ Hân đứng trước mặt anh với bộ dạng tàn tạ, anh cũng thương lắm chứ. Chắc chắn cô nàng đã chạy bộ tới gặp anh cho kịp giờ. Như vậy càng khiến anh muốn dịu lòng hơn nữa dù đã phải đợi cô khá lâu. Tất cả cũng chỉ tại cái tính ương bướng của Vũ Hân mà ra. Cô mà đi nhanh từ công ty thì tới nơi từ lâu rồi chứ đâu phải chạy bộ rồi trông thê thảm tới mức này.
- Không phải sếp hẹn tôi ra đây chỉ để mời tôi uống nước cam đó chứ?
Thấy vẻ mặt đầy cảnh giác của Vũ Hân, Mạnh Nguyên nhún vai.
- Tất nhiên là không.
Anh cười rồi nhìn Vũ Hân đầy ý đồ khiến cô rùng mình.
- Kể từ mai, cô bắt đầu chuyển sang Bộ phận Thư ký.- Vờn cô một lúc bằng ánh mắt, anh mới nói.
- Không phải là tôi đang thuộc phòng đó sao? Chính sếp chuyển tôi qua mà, sếp không nhớ à?
- Phải, nhưng giờ là tôi nói tới Bộ phận Thư ký.
-…- Vũ Hân nghiêng đầu, mặt nhăn lại không hiểu.
Mạnh Nguyên thấy cách thông báo của mình đâu có vấn đề gì, tất cả đều rất dễ hiểu đấy chứ. Tại sao Vũ Hân lại không hiểu? Là do máu lên não chậm, chưa lưu thông được hay là vì lời anh nói chưa chui từ tai lên bộ phận xử lý thông tin? Nhìn cái bộ mặt ngờ nghệch như giả ngốc ấy mà anh muốn cốc vào đầu cô một cái....
